app store kenh13.info TẢI ỨNG DỤNG KÊNH 13

Câu chuyện đáng thương về chú chó nhỏ bị chủ ‘nuôi để thịt’

bởi Lê Dũng - Theo: xaluan
17/10/2015 - 7:17 (GMT +7)

Trong cuộc sống này, vẫn còn đâu đó những câu chuyện và bài học ý nghĩa mà những con vật bé nhỏ đã mang lại cho chúng ta.

Chú chó nhỏ đáng thương và tội nghiệp.

Chú chó nhỏ đáng thương và tội nghiệp.

app store m.kenh13.infoTẢI ỨNG DỤNG KÊNH 13

Mới đây, trên một fanpage về chó mèo khá nổi trên mạng đã xuất hiện một câu chuyện về một chú chó nhỏ không hề hay biết mình đang bị nuôi để… làm thịt. Câu chuyện này đang nhận được sự quan tâm rất lớn từ cư dân mạng.

Nội dung câu chuyện và hình ảnh được đăng tải. 

Đây là câu chuyện được kể bởi một bạn có tên V.D. Theo lời bạn, chú chó được anh hàng xóm mua về để giải xui trong lúc đang xây nhà mới, nên chú không nhận được sự quan tâm nhiều từ chủ, “ít khi cho ăn, cũng không vuốt ve nó bao giờ, chỉ thỉnh thoảng có lũ trẻ con chạy chơi với nó, hoặc là nó thấy lũ trẻ con thì xán vào chơi cùng”.

Mẹ của cậu bạn này thấy vậy liền lấy cơm thừa của mèo nhà trộn với nước canh rồi cho nó ăn, cứ thế mỗi ngày. Qua mô tả, có thể thấy chú chó này rất hiền lành, nhút nhát và thèm hơi người.

“Từ lúc tôi về, thấy nó hay luẩn quẩn ở cửa nhà thì cũng ra sờ nó mấy cái, ban đầu nó còn sợ, nhưng tới một buổi sáng, tôi ngồi ăn bánh mì thì nó thấy, nó xán vào xin ăn, tôi cho nó ăn rồi nó cho tôi sờ, về sau quen thì không cần cho ăn vẫn được sờ”.

Rồi tới một buổi chiều, khi anh hàng xóm qua nhà V.D chơi, trò chuyện mới biết được số phận được định đoạt của chú chó nhỏ.

“Tôi hỏi anh ta con chó này về sau nuôi ở đâu, nhà anh cũng có ba con chó nữa rồi. Anh ta bảo xây xong nhà thì nuôi làm gì nữa, tầm cuối năm thì xây xong, chắc lúc đấy con này cũng đủ để làm một bữa rồi”.

Sự thật đã khiến V.D phải bàng hoàng và kinh ngạc. Khi cậu bạn ngỏ ý được lấy về nuôi thì anh hàng xóm đồng ý ngay, nhưng bố V.D lại không cho phép bởi nhà chật và “bẩn, hôi, ai dọn được”.

Xót xa nhất là chi tiết khi mọi người cười nói râm ran về đĩa thịt chó trong nay mai, thì chú chó nhỏ vẫn ngước đôi mắt lên nhìn người, vẫy đuôi cong tít rất mừng rỡ.

Câu chuyện kết thúc bằng câu nói lửng lơ đầy tâm trạng “Hôm nay tôi lại gặp nó, tôi ăn sáng với bánh mì, nó ăn cùng, ăn xong nó ra đầu hè ngồi ngóng ra đường, chắc đợi chủ về, mắt nó buồn lắm..”

Nguyên văn câu chuyện được chia sẻ:

“Chuyện con chó trong ảnh.

Con chó trong ảnh không có tên. Anh hàng xóm xây nhà mới nên mua nó về để giải xui, giá nó rất rẻ.

Lúc nó mới mua về cũng rất hoạt bát, hay chạy sang các nhà xung quanh chơi đùa, tôi gặp nó lần đầu vào hai ngày trước, nhưng nó đã có ở đây được hơn hai tháng rồi.

Chủ nó xây nhà, nó nằm trên đống cát, chủ nó đi ăn cơm, nó vẫn nằm trên đống cát, tới tối chủ nó đi ngủ nó không được xích, vẫn nằm trên đống cát hoặc chui qua khe cửa vào trong nhà nằm dưới gầm xe.

Chủ nó không quan tâm nó, ít khi cho ăn, cũng không vuốt ve nó bao giờ, chỉ thỉnh thoảng có lũ trẻ con chạy chơi với nó, hoặc là nó thấy lũ trẻ con thì xán vào chơi cùng.

Vì ít được ăn nên nó cứ đói dài người ra, mẹ tôi thấy thế nên mới lấy cơm thừa của mèo trộn với nước canh rồi mang ra cho nó ăn, nó không sợ nhà tôi nên ăn rất hồ hởi.

Mẹ cho nó ăn nhiều nên nó quen, tới bữa là nó lại ra cửa nhà tôi ngồi chờ được ăn cơm mèo, con mèo nhà tôi nó sang chảnh, trộn cho nó ăn cơm cá thì nó chỉ ăn một nửa, nửa còn lại nó không ăn, mẹ trộn nhiều hơn bình thường để còn phần cho con chó một ít.

Từ lúc tôi về, thấy nó hay luẩn quẩn ở cửa nhà thì cũng ra sờ nó mấy cái, ban đầu nó còn sợ, nhưng tới một buổi sáng, tôi ngồi ăn bánh mì thì nó thấy, nó xán vào xin ăn, tôi cho nó ăn rồi nó cho tôi sờ, về sau quen thì không cần cho ăn vẫn được sờ.

Rồi tới chiều hôm qua, anh hàng xóm sang nhà tôi chơi, mọi người ngồi nói chuyện, đang nói thì nó lại thò mặt vào ngồi dưới gầm ghế. Tôi hỏi anh ta con chó này về sau nuôi ở đâu, nhà anh cũng có ba con chó nữa rồi.

Anh ta bảo xây xong nhà thì nuôi làm gì nữa, tầm cuối năm thì xây xong, chắc lúc đấy con này cũng đủ để làm một bữa rồi.

Tôi hơi kinh ngạc, nó vẫn nằm dưới gầm ghế chắc nghe chả hiểu gì. Tôi thấy tội nó nên bảo hay để tôi chuộc lại nuôi, anh ta thì đồng ý ngay, nhưng bố tôi lại bảo không nuôi, nhà chật không nuôi chó làm gì, bẩn và hôi ai dọn được.

Xong bố quay ra bảo với con chó, lúc nào mày thịt nhớ cho tao một cái đùi nhớ. Con chó thấy có người nói với nó thì ngửa mặt quẫy đuôi tít mù. Mọi người cùng cười râm ran, tôi chỉ biết đứng dậy đi vào nhà.

Tôi bảo mẹ khuyên bố cho nuôi nó, nó hay ăn ở nhà mình, thịt nó đi thì tội lắm. Mẹ bảo không nuôi được, giờ có cho ăn thì cho thôi.

Hôm nay tôi lại gặp nó, tôi ăn sáng với bánh mì, nó ăn cùng, ăn xong nó ra đầu hè ngồi ngóng ra đường, chắc đợi chủ về, mắt nó buồn lắm…”

Câu chuyện nhỏ xíu này đã nhận được hơn 6 nghìn lượt like cùng hàng trăm bình luận. Sự chân thành của chú chó nhỏ, tình yêu thương của cậu bạn cùng sự vô tình của người lớn đã khiến nhiều người phải suy nghĩ.

Nhiều bạn đã không cầm được nước mắt, xin chuộc chú chó nhỏ về nuôi và hứa sẽ yêu thương thật tốt.

Bài đăng nhận được hàng nghìn lượt yêu thích. 

Video hot